WEBSITE ĐANG PHÁT TRIỂN

#Careercraft

Khi nhà nhà vibe code – thứ giúp bạn vượt trội vẫn là căn bản

Vibe coding đang trở thành chuẩn mới. Nhưng khi AI viết code cho tất cả mọi người, thứ duy nhất còn phân biệt developer giỏi và developer bình thường chính là nền tảng kỹ thuật. Căn bản không lỗi thời – nó càng quý hơn khi công cụ làm thay tất cả phần ngọn. Năm đầu tiên đi làm, tôi không biết mình là frontend developer hay backend developer. Không phải vì tôi không được hỏi. Mà vì không ai hỏi. Không có job description kiểu đó. Không có team frontend riêng, backend riêng, QA riêng. Chỉ có tôi, một cái máy tính Dell cũ, và một danh sách công việc dài hơn cả ngày làm việc. Hôm nay code module đăng ký sinh viên. Ngày mai lao đến trường Cao đẳng – khách hàng của chúng tôi – để ngồi cùng phòng Đào tạo, hỏi họ muốn in bảng điểm theo định dạng nào. Tuần sau bê máy tính qua từng phòng ban để cài đặt, hướng dẫn trực tiếp. Rồi lại về, mở IDE, fix bug mà thầy Hiệu phó vừa báo sáng nay. Không phân role. Không có "đó là việc của team khác". Không có ticket system để tạo ticket rồi chờ. Chỉ có bài toán và người giải nó – là tôi. Hơn hai mươi năm sau, tôi đọc bài viết về vibe coding và thấy buồn cười. Buồn cười theo kiểu: "Ủa, vòng này không quen à?" Vibe coding – từ được Collins English Dictionary chọn là "Word of the Year 2025" – ngắn gọn là: dùng AI để generate code bằng cách mô tả yêu cầu bằng ngôn ngữ tự nhiên. Bạn viết prompt, AI viết code, bạn chạy thử và tinh chỉnh. Không cần nhớ cú pháp. Không cần tra Stack Overflow từng function. Nhanh hơn, gọn hơn, sexy hơn. Và đi kèm với đó, developer ngày nay đang trở thành người làm tất cả – một lần nữa. Không còn ranh giới rõ ràng giữa frontend dev và backend dev. Một người với AI trong tay có thể build cả một product từ đầu đến cuối. Tự viết code, tự test, tự review, tự phân tích yêu cầu, đôi khi còn kiêm luôn PM. Giống y chang ngày tôi mới ra trường. Chỉ khác là ngày đó không có AI – tôi phải tự học tất cả bằng cách làm thật, sai thật, sửa thật.

Từ developer thành BA không phải lên chức – đó là kỹ năng

Developer ngày nay – đặc biệt trong kỷ nguyên vibe coding – phải kiêm BA. Không phải vì được thăng chức. Mà vì nếu không biết phân tích yêu cầu, viết user story, xác định acceptance criteria, bạn sẽ build nhanh nhưng build sai. Kỹ năng BA không phải của BA nữa – nó là kỹ năng sống còn của developer hiện đại. Hãy để tôi kể bạn nghe sprint đó. Ông dev của tôi – một anh senior rất giỏi, code sạch, tốc độ nhanh – sprint 3 tuần làm xong cái feature mà anh ấy gọi là "hoàn hảo". Đúng spec. Đúng deadline. Test pass 100%. Anh ấy demo với vẻ mặt rất tự hào. Khách hàng ngồi im lặng một lúc. Rồi nói: "Cảm ơn anh, nhưng... đây không phải thứ chúng tôi cần." Không phải lỗi của anh. Không phải khách hàng thay đổi ý kiến giữa chừng. Mà ngay từ đầu, cái yêu cầu ban đầu – "tôi muốn xem báo cáo doanh thu theo ngày" – đã bị hiểu sai hoàn toàn. Khách hàng muốn xem doanh thu thực thu, sau khi đã trừ refund và discount. Dev của tôi build báo cáo doanh thu gộp. Ba tuần. Sai ngay từ từ đầu. Tôi ngồi trong buổi retrospective hôm đó và tự hỏi: lỗi này từ đâu ra? Ticket viết "báo cáo doanh thu theo ngày". Anh dev đọc ticket, code đúng theo ticket. Ticket sai thì sao anh biết được? Đúng. Ticket sai. Nhưng ai viết ticket? Cậu BA của team – người lúc đó đang bận sprint review của team khác và "copy spec từ email khách hàng vào Jira cho nhanh". Email của khách hàng cũng mơ hồ. Không ai hỏi thêm. Không ai clarify. Tất cả cứ chạy về phía trước và nghĩ người kia đã hiểu. Tôi đã thấy kiểu tình huống này lặp lại trong 20 năm làm PM/BA. Tên gọi khác nhau. Ngôn ngữ lập trình khác nhau. Nhưng root cause giống nhau hoàn toàn: vấn đề không bao giờ là code – mà là khoảng trống trong giao tiếp yêu cầu.